Truyện ngắn – Khách quan

Ông Sinh mấy lần dụi tắt nửa điếu thuốc hút dở xuống chiếc gạt tàn thủy tinh trong suốt. Rôm sẩy trong người ông muốn nổi lên, ngứa ngáy. Chưa bao giờ ông khổ sở như cuộc họp này.
Khổ không phải vì ông sắp lãnh nhiệm vụ quá sứ. Bốn mươi năm trong nghề với đức tính cần mẫn, hầu như chẳng khó khăn nào mà ông không vượt qua. Cũng chẳng phải ông bị “trên” chê trách, bởi cũng 40 năm qua, tính cẩn trọng giúp ông làm toàn điều đúng tuy không có nhiều sáng tạo. Ông quen thừa hành bằng đức tính cần mẫn và cẩn trọng nên được anh em trong cơ quan yêu quý, lãnh đạo tin tưởng. Chả vậy, mà kỳ đại hội công đoàn năm ngoái, ông được bầu vào chấp hành, nếu trừ lá phiếu do ông tự gạch tên mình thì đủ 100% số phiếu. Quen thừa hành nên lần đầu tiên ngồi ở vị trí Chủ tịch công đoàn, phải nhận định, phán xét, đánh giá công việc người khác, ông thấy bứt rứt chẳng yên.
Cuộc họp của Hội đồng khen thưởng kỷ luật của cơ quan chiều nay bàn về cô Hương và anh Ngọ.
Hương là bác sĩ trẻ, xinh, ngoan. Mấy bận ông ốm, nó là người đến thăm ông đầu tiên. Hình như con trai ông cũng đang có tình ý với nó. Đang nghĩ vẩn vơ về con bé mà ông thực tình quý trọng thì bác sĩ Hồng cắt ngang ý nghĩ của ông :
Phải vậy không bác Sinh ?
Hả ?
Cô Hương đáng được đề nghị tăng lương trước niên hạn, xét thưởng chiến sĩ thi đua, bổ nhiệm chức trưởng khoa tuy rằng tuổi còn trẻ.
Các thành viên nhìn ông, có tiếng xì xào :
Ông Sinh quý cô Hương nhất cơ quan này, còn gì phải hỏi.
Đồng chí Chủ tịch công đoàn cho ý kiến đi chứ…
Ông Sinh thừ người : Đề nghị của bác sĩ Hồng là hợp lý nhưng ở đây, ông là người “quý cô Hương nhất” – ai cũng biết. Con bé Hương còn nhiều cái hay khác mà không phải ai cũng biết. Nhưng nói ra chẳng hóa mình quý nhau mà bốc thêm lên. Ông chậm rãi :
Tôi đồng ý nhưng cô Hương còn trẻ, đường phấn đấu còn dài. Vậy nên khen thưởng bằng giấy khen của Bộ. Còn như tăng lương trước niên hạn, xét chiến sĩ thi đua, lại còn bổ nhiệm trưởng phòng… có sớm quá không ?
Cuộc họp coi ý kiến ông như lời kết luận, chẳng phải vì ông là Chủ tịch công đoàn mà họ nhìn vào uy tín của ông suốt 40 năm ở cơ quan này.
Đến lượt xét kỷ luật của anh Ngọ mới thật phiền hà. Ngọ ăn bớt thuốc của bệnh nhân có thẻ BHYT. Loại này làm xấu ngành y, cần phải tống khỏi cơ quan. Ông Sinh phẫn nộ thật sự. Khổ nỗi, tay Ngọ này đã mấy lần gây sự với ông trước chỗ đông người. Nói đúng suy nghĩ của mình liệu có bị nó và dư luận cho là mình mượn cớ này để trẻ thù cá nhân không ? Bác sĩ Minh sau khi kể một loạt khuyết điểm “có tính hệ thống” của Ngọ liền nhìn ông như tìm sự đồng tình. Ông Sinh lại dụi điếu thuốc cháy dở một nửa xuống gạt tàn :
Các đồng chí nói đúng nhưng theo tôi, nên để thêm một cơ hội cho đồng chí Ngọ rút kinh nghiệm, sửa chữa khuyết điểm dẫu rằng sự việc nghiêm trọng. Tôi xin các đồng chí nghĩ lại.
Người như ông Sinh đã nói chữ “xin” thì còn có ai phản đối.
Cuộc họp kết thúc nhanh gọn, thống nhất. Có điều một tháng sau, ông Sinh nộp đơn xin về hưu dẫu còn 9 tháng nữa ông mới đủ 60 tuổi. Không ai hiểu. Hôm tiễn ông về hưu, cả cơ quan bịn rịn. Ông bảo :
Anh chị em tiễn một người khác chứ không phải tiễn tôi. Tôi không phải là “tôi”.
Cơ quan càng không hiểu. Chuyện này chỉ có riêng ông hiểu, sau cuộc họp hôm đó. Người đáng khen 10 ông chỉ khen 5. Kẻ đáng đánh đòn 2 chục roi thì ông chỉ đánh có 6. Muốn tỏ ra khách quan, ông đã đánh mất sự khách quan thực sự trong ông.
Lê Quý Hiền – Báo Sức khỏe & Đời sống – Số 8 (769) – Năm thứ 37 – 1998

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *