MÙA VÀNG RÉO GỌI

 
Khi nắng vàng trở nên vàng hơn, trời xanh, xanh hơn và mây trắng cũng trắng hơn. Mưa bão dịch chuyển về Nam vĩ tuyến. Trang facebook, xuất hiện nhiều hơn những thưả ruộng bậc thang lúa chín. Dòng STT với những câu gợi mở, một mùa vàng vùng cao hứa hẹn. Tin nhắn rộ lên từ những người bạn đồng hành. Phượt thủ chuẩn bị lưng gói lên đường. 
Ai đã từng một lần lên vùng cao vào mùa lúa chín, hẳn sẽ không bao giờ không muốn một lần trở lại. Này là Mù Cang Chải, phơi phơi sóng lúa vàng miên man, từ đỉnh này sang đỉnh khác. Này là Sa Pa, lúa vàng uốn lượn giữa ngàn xanh. Này là Y Tý, ruộng vàng xen rừng mây trắng xốp, lơ lửng ngang trời. Này Hoàng Su Phì, trập trùng muôn hình vạn dáng, đẹp thôi miên. Mỗi nơi một vẻ khác nhau, chẳng thể nào trộn lẫn. Vẻ đẹp mê hồn lữ khách muôn phương. Khách ta, khách Tây chen nhau tìm góc ảnh. Tiếng Anh, tiếng Pháp, Scot Lan, tiếng Ý. Thậm trí cả tiếng Hàn, tiếng Thái, cũng vang lên trên khắp hang cùng, suối hẻm. 
Những dòng tin sáng, tối, dội về trang facebook, thôi thúc. Nóng ruột rồi, mau trở lại với mùa vàng, với em, như hẹn ước ngày nào. 
Ngày ấy gần rồi em nhỉ, mình gặp nhau chiều muộn. Trăng muộn màng lẩn khuất sau mây. Giữa núi rừng bát ngát cơn say, say lúa, say cây và say tình đằm thắm. Em hiện ra trong mắt ngỡ ngàng, ta ngây ngất hương nếp nồng Sông Chảy. Cầu thang nhà sàn yên bình đến vậy. Dáng thơm kiều êm nhẹ bâng khuâng. Em hiện thân như thể vầng trăng. Đêm thao thức bên dòng nghe đá vỡ. Con tim đau mấy lần mang dang dở. Gặp em rồi, lăn lóc đòi thơ. Trăng muộn lên, xua hết mây mờ, trong thanh khiết ta bồi hồi thầm gọi. Thời gian trôi chẳng vô tình người đợi. Nên tơ trời khéo dệt sắc hương vương. Mùa vàng qua, mùa thêm hồng tam giác mạch. Hoa tím trời, hoa tím thẫm con tim. Trở trời đông ta mê mải đi tìm. Bàn tay ấm như mùa mùa thơm hạt, trái tim nhỏ mình âm thầm câu hát. Ai có về nơi ấy với ta không…
Phải thật rồi, lời hứa tựa bao năm, ta gói ghém lên cùng mùa hò hẹn. Ở nơi đó bao nhiều điều mang nợ, nợ mùa vàng, nợ núi, nợ mây. Ta nợ trăng một bận nắm bàn tay, dắt nhau đi tìm mùa hạnh phúc. Phải thật rồi, ta đã hẹn đến ngàn năm. Hẹn gió đêm, hẹn ước mãi cổng trời nắng mật. Ta tự hẹn âm thầm không nói trước. Rằng một ngày trở lại miền say. Và hôm nay thêm buổi trăng gầy, đêm cuối tháng cũng như ngày mới gặp. Ta lại đợi đến thì trăng thức dậy, để bàn tay sưởi ấm ánh trăng gầy. Bờ mi cong, văn vắt giữa mây dầy. Em vẫn vậy nên hồn ta rưng rức. Có tiếng gì xôn xao trong lồng ngực, ngựa nhà ai tung vó hý dặm trường. Ta rộn lòng theo câu hát người thương, lên với núi, mùa vàng đang giăng khắp. Khoảng trống nào tin rằng em khỏa lấp, mùa lúa, mùa vàng, mùa của chúng ta thôi. 
Ngày mai đây, ta về phía em rồi. Sương với núi chen mùa vàng thơm thảo.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *