Có thể như thế được không?

Theo bài báo này, ông Nguyễn Văn Trừng (tên người ngư dân) 58 tuổi, làm nghề chèo đò và chài lưới ở làng Nguyệt Đức, xã Vân Hà, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang – một làng nhỏ ven sông Cầu đã cứu sống 25 người chết và một người thắt cổ tự tử bằng phương pháp hô hấp gần giống như cách chữa cho người chết đuối. Ông Trừng cho biết cách cứu người chết đuối của mình như sau: Khi vớt nạn nhân lên tuyệt đối không được tiêm thuốc và thân nhân của nạn nhân không được khóc. Nếu tiêm vào, gan bàn chân của nạn nhân sẽ dần dần chuyển sang màu vàng và không cứu chữa được. Còn nếu thân nhân của nhạn nhân chỉ cần khóc lên một tiếng thôi thì máu trong người nạn nhân lập tức ộc hết ra và cũng không cứu được. Lúc ấy tôi dốc ngược người nạn nhân, cầm hai chân của nạn nhân sao cho lưng của nạn nhân áp vào lưng mình chạy rồi quay cho nước trong người nạn nhân ộc ra. Tôi hút hết đờm, dãi từ miệng, mũi nạn nhân. Tôi đặt nạn nhân nằm trên một đống tro rơm vừa đốt (tro nóng có tác dụng hút nước từ những lỗ chân lông của nạn nhân mà khi chạy, quay không thể ra hết được), tôi đắp chân kín lên người nạn nhân sao cho không có gió lọt vào. Tôi làm hô hấp, xoa bóp khắp người nạn nhân và dùng cao Sao Vàng xoa lên người nạn nhân (cao sao vàng có tác dụng làm cho người nạn nhân ấm nóng lên). Đồng thời tôi lấy 50 – 70 chiếc lông gà ngoáy vào mũi và họng nạn nhân nhằm thông đờm, dãi còn tắc ở đó mà khi hút không thể ra hết. Sau một lúc, thổi vào mũi và miệng nạn nhân nếu thấy kêu ro ro thì có thể cứu được. Cứ tiếp tục làm như thế đến khi người nạn nhân cứng lên thì chắc sống.
Sau đây là ý kiến về vấn đề này của bác sĩ Vũ Đào Hiệu.
Tại Bệnh viện Vũng Tàu, nơi sát bờ biển chúng tôi đã phải chữa cho hàng trăm trường hợp ngộp nước nên thấy bài này chúng tôi rất chú ý, nhất là muốn học hỏi kinh nghiệm.
Song chúng tôi hoàn toàn thất vọng và ngạc nhiên không hiểu tại sao Ban Biên tập báo Tiền phong có thể đăng một bài như vậy bởi vì khi cho đăng có nghĩa là cũng đồng tình với cách giải quyết của người ngư dân, trong khi các phương pháp cứu chữa này chả có gì là đáng tin có thể chữa được các ca ngộp nước quá lâu, chưa nói mang màu sắc mê tín trái hẳn các quy tắc hồi sức cấp cứu mà ngày nay bất cứ cơ sở y tế của ta đều biết rất rõ.
Điều đầu tiên phi lý là thời gian ngộp nước (nạn nhân chìm trong nước không còn thở, tim ngừng đập) ở đây các trường hộp nêu lên đều chỉ bắt đầu cấp cứu sau 2 đến 4 giờ đồng hồ bị ngộp nước. Trong khi đó theo các hiểu biết về cấp cứu hồi sinh thì như thế để não không có ô xy trong 7 phút ở nhiệt độ nóng như nước ta thì não đó chết không hồi phục được. Dù sau đó tim, phổi có hoạt động trở lại nhưng nạn nhân vẫn chết vì não đã chết.
Chúng ta cũng xem phương pháp cứu chữa có gì ưu việt đến mức chữa được cho những bệnh nhân đã chết cứng, thè cả lưỡi…
“Dốc ngược nạn nhân, áp lưng bệnh nhân vào lưng mình quay cho nước ộc ra. Đặt bệnh nhân nằm lên đống tro nóng để có tác dụng hút nước từ lỗ chân lông nạn nhân. Đắp kín chăn không cho gió lọt vào, làm hô hấp, xoa bóp khắp người bằng cao Sao Vàng. Dùng lông gà 50 – 70 cái ngoáy vào họng mũi để thông đờm rãi:
Đối chiếu với những động tác làm hồi sức cấp cứu thì rõ ràng những động tác trên chẳng phải là điều gì ghê gớm. Bởi hiện nay, người ta đặt nội khí quản, hút nước ngộp trong phổi, hà hơi kèm xoa bóp tim ngoài lồng ngực rồi chuyển ngay đến nơi có máy thở hỗ trợ (trong khi di chuyển vẫn tiếp tục hồi sức miệng – miệng, xoa bóp tim ngoài lồng ngực).
Điều mang màu sắc mê tín và trái với cấp cứu hồi sinh là:
Không cho người nhà nhìn vào nạn nhân, như vậy có nghĩa là thân nhân thì không được cấp cứu cho bệnh nhân.
Không được khóc (dẫn chứng có trường hợp hồi sức đã tốt, nhưng vợ nạn nhân khóc, thế là nạn nhân hộc máu chết không cứu được nữa).
Không được tiêm thuốc cho nạn nhân.
Tại bệnh viện Lê Lợi, qua hàng chục năm nay chúng tôi đã cứu chữa cho hàng trăm trường hợp ngộp nước.
Sau đây là những kinh nghiệm chúng tôi đã rút ra được:
Nạn nhân không thể ngâm quá lâu trong nước quá 7 phút. Do đó cách tốt nhất là tổ chức cấp cứu ngay tại bờ biển, thoáng thấy có biểu hiện ngộp nước là cấp cứu viên phải can thiệp ngay, đưa bệnh nhân vào bờ. Ngay khi ở dưới nước, nếu nạn nhân đã ngưng thở cũng phải hà hơi ngay cho bệnh nhân thở.
Sau sơ cứu, dù nạn nhân đã tỉnh song quá trình hồi sức khó khăn, hơi lâu. Nếu nạn nhân còn khó thở, phải đưa ngay vào bệnh viện để theo dõi, cho thở oxy, và nếu cần cho thở máy hỗ trợ, cho tới khi tỉnh hẳn, da hồng hào…
Đa số trường hợp nạn nhân sau khi tỉnh, trở lại bình thường, song cũng có một số do cấp cứu hồi sức không đúng quy cách, chậm đã để lại di chứng thần kinh, ở các dạng:
Trường hợp 1 tháng sau thúng ruột phải mổ, theo dõi. Hai năm sau, tuy khỏi, phát triển bình thường, nhưng về mặt tâm thần không bình thường, không học tập được.
Trường hợp 1 tháng sau thúng ruột phải mổ, theo dõi. Hai năm sau, tuy khỏi, phát triển bình thường, nhưng về mặt tâm thần không bình thường, không học tập được.
Trường hợp rối loạn động tác phối hợp, run tay.
Trường hợp quen hết mọi việc xảy ra trong quá khứ, theo dõi đến 3 tháng sau, nạn nhân đã nhận ra được mẹ, song như đứa trẻ quên rất nhiều, mẹ phải kiên trì nhắc mới nhớ lại, nhưng rất chậm.
PV – Sức khỏe&Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – 1998

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *