Cô gái xứ Bắc Kỳ Tôi nhớ em như nhớ một vần thơ

Cô gái xứ Bắc Kỳ..
Tôi nhớ em như nhớ một vần thơ..
Cô gái mây cong áo lụa mờ..
Hài đỏ quần thâm đôi mà trắng..
Em cầm sên gỏ múa trong mơ
Có lẻbây giờ và sau nầy…chung tôi sẽ kg bao giờ quên đươc người bãnư Bắc Kỳ..em đã để lại chúng tôi lòng thương mến..tôi còn nhớ ngày em vào Nam đến nhận việc tại bệnh viện chúng tôi…vơi lời nói dể thương thỏ thẻ..cac anh chị cho em làm việc chung nhé..em là bs khoa sản HàNôi..em vào đây muốn học hỏi các anh chị..gia đình em trong thành phần cải các ruộng đất..chung em đã phấn đấu để hoc như thế nầy là khó khăn lắm đấy chị ạ…
Bạn ơi hôm nay chúng too đang nhớ đến bạn..nhơ người bạn đồng môn của mình…môi lần có văn nghệ là dơ tãyin cho em hát một bài quan họ..Em đã về quê hương của mình…sau nầy vì bệnh nặng em đã ra đi..mong nơi đó em được an lành và những câu quan họ của em nhé..
Sg….bs Kim Anh..bs Hoa…Tât cả bs khoa sản cùng thương tiếc em…

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *